Ngọc Bích khống chế:
– Xin lỗi, tại em
không biết.
Lập Quân nhún vai:
– Em không quan tâm
đến anh nên không biết, có gì lạ đâu mà xin lỗi. Nào, chúng ta đi ăn cái gì đi!
Lập Quân vờ thân mật
quàng vai Ngọc Bích kéo đi, cử chỉ thân mật làm Ngọc Bích ngượng. Cô gỡ tay
Quân ra:
– Anh để em đi tự
do, em không quen như thế này.
Lập Quân cười không
nói gì, đi ra xe. Một kế hoạch thành hình trong đầu anh ta. Ra xe, chưa vội đi,
anh ta gọi điện thoại cho Cát Tường:
– Sao, Cát Tường?
Em có ra Vũng Tàu được không? Đừng có nói là em không đi được nghen! Hay là rủ
Hiếu cùng đi, có Ngọc Bích ngoài này nè. Ra đây cho vui. Đi xe nhà, một hai tiếng
là ra tới Vũng Tàu chớ gì.
Cát Tường bỏ điện
thoại ra, quay sang Hiếu:
– Anh Quân mời cả
anh nữa đó. Có Ngọc Bích ở ngoài đó.
Hiếu còn phân vân
thì Quân đã kêu lên trong máy:
– Em cho anh nói
chuyện với anh Hiếu một chút đi.
Cát Tường đưa điện
thoại cho người yêu:
– Anh Quân muốn nói
chuyện với anh đó.
Hiếu cầm máy:
– Alô.
Lập Quân cười khẽ:
– Chào anh bạn. Có
lời mời đấy, anh bạn không thể không ra đâu, tôi sẽ phục rượu Ngọc Bích và ...
Hiếu cau mày quát
khẽ:
– Anh muốn làm gì hả?
– Thì cứ ra đây thì
biết!
Lập Quân tắt máy,
Cát Tường lo lắng:
– Có chuyện gì vậy
anh?
Hiếu lảng chuyện:
– Không! Không có
chuyện gì! Có điều anh không thích những chỗ đông người cho lắm.
– Anh không muốn
thì chúng mình không đi vậy.
– Không! Anh quyết
định đi.
– Em có thể biết
chuyện gì làm anh thay đổi ý định không?
– Không ... Lâu rồi
anh cũng muốn biết đêm Vũng Tàu như thế nào.
Hiếu ôm quàng vai
Cát Tường, anh hôn lên tóc cô:
– Nhớ em ghê! Mỗi tối
nói chuyện điện thoại với em càng làm anh nhớ em không chịu được. Em về với anh
được một đôi ngày lại đi, biết chừng nào mình mới luôn ở cạnh nhau đây?
Cát Tường ôm cổ Hiếu,
dịu dàng:
– Rồi sẽ có mà anh.
Anh về nhà thay quần áo đi rồi lát nữa đến đón em.
– Khoan, anh muốn
hôn em một lần nữa!
Cát Tường bật cười
khép mắt lại khi anh cúi xuống trên môi cô nụ hôn dịu dàng nhưng không kém phần
say đắm.
Bữa tiệc sinh nhật
được tổ chức long trọng. Ngọc Bích đi cạnh Lập Quân, anh nói khẽ vào tai cô:
– Tối nay em hãy
làm partenaire (người cùng khiêu vũ) cho anh. Đừng từ chối! Ai cũng có đôi,
không lẽ em để cho anh sinh nhật cô đơn, anh sẽ ... oán em đó.
Tám giờ, Cát Tường
và Hiếu cũng ra đến nơi. Hai người đàn ông bắt tay nhau. Xong, Quân quay sang
ôm nhẹ Cát Tường:
– Anh cứ lo em
không ra được.
Cát Tường mỉm cười:
– Chúc anh sinh nhật
vui vẻ.
– Cám ơn em.
Rượu champagne khui
nút, nổ giòn. Tiếng cười nói ồn ào. Lập Quân khai mạc bằng điệu luân vũ với Ngọc
Bích. Những bước nhảy đẹp mắt, trông họ rất xứng đôi. Từng cặp dìu nhau ra sàn
nhảy. Cát Tường cũng kéo Hiếu ra.
Nhạc chuyển sang điệu
tango. Lập Quân kéo Ngọc Bích lại gần Cát Tường, anh ta nheo mắt nhìn Hiếu:
– Cho tôi mượn người
yêu của anh một lát, có sẵn lòng không?
Hiếu gật nhẹ:
– Em sang với anh
Quân đi.
Quân nháy mắt với
Ngọc Bích:
– Anh giúp em đó
nghen.
Rồi Quân kéo Cát Tường
ra xa để Ngọc Bích sang với Hiếu, cô bồi hồi trong vòng tay anh.
– Em không nghĩ là
anh sẽ có mặt.
– Anh lo cho em.
Ngọc Bích phì cười:
– Em có làm sao đâu.
– Nếu em có làm
sao, anh sẽ rất ân hận.
– Không có gì đâu
mà anh.
– Em cũng nên đề
phòng Lập Quân.
– Anh ấy cư xử rất
tốt. Tuy nhiên, em sẽ đề phòng.
Bài nhạc chấm dứt
khi Hiếu và Ngọc Bích vào bàn đã thấy Cát Tường và Quân ngồi. Lập Quân rót rượu
vào ly cho cả hai:
– Uống đi anh Hiếu.
Dù gì chúng ta cũng sắp là người một nhà, phải không?
Thái độ của Lập
Quân tự nhiên nên Hiếu và Ngọc Bích uống cạn ly rượu. Họ lại tiếp tục khiêu vũ.
Một cảm giác chống
mặt ập đến. Ngọc Bích gục đầu trên vai Lập Quân:
– Có lẽ em không
quen uống rượu, nên chóng mặt.
– Không sao đâu.
Anh đưa em lên phòng nghỉ.
Lập Quân dìu Ngọc
Bích vào:
– Hay là để anh nhờ
anh Hiếu đưa em lên phòng. Anh còn bận bạn bè.
– Dạ.
Nhìn thấy Ngọc Bích
phải tựa vào người Quân đi, bất giác Hiếu nhớ lời đe dọa của anh ta trong điện
thoại, nên đứng vội lên:
– Ngọc Bích! Em sao
vậy?
– Cô ấy say rượu.
Anh Hiếu! Hay là anh giúp tôi đưa cô ấy lên phòng. Phòng số tám, lầu hai.
Dĩ nhiên là Hiếu đồng
ý, anh gật đầu:
– Được.
Quay sang Cát Tường,
Hiếu dặn dò:
– Để anh giúp anh
Quân đưa Ngọc Bích lên phòng. Em đợi anh một lát.
Hiếu đỡ người Ngọc
Bích và dìu đi:
– Em có chóng mặt lắm
không?
Ngọc Bích gật khẽ.
Cả người cô gần như tựa vào anh, một cảm giác bứt rứt thật khó chịu.
Lập Quân nhìn theo:
– Anh nhờ anh Hiếu
đưa Ngọc Bích lên phòng, chắc là em không phiền chớ?
Cát Tường mỉm cười:
– Anh nghĩ là em nhỏ
mọn lắm sao?
– Không nhỏ mọn,
nhưng Ngọc Bích là người yêu anh Hiếu. Anh bắt gặp có những lúc cô ấy khóc một
mình. Có lẽ vì vậy mà hôm nay uống hơi nhiều rượu khi thấy em cùng với anh Hiếu.
Cát Tường lườm Quân:
– Anh biết như vậy
mà cứ muốn em và anh Hiếu phải ra đây.
– Anh giúp em, em
không cám ơn còn trách anh. Người ta nói “thuốc đắng dã tật”. Ngọc Bích thấy em
và anh Hiếu, cô ta sẽ vỡ mộng ra và hết yêu chớ.
Em có thể nhảy với
anh bản này không?
– Không! Anh đi gặp
bạn bè đi, em ngồi đây đợi anh Hiếu xuống.
Lập Quân cười tinh
quái bỏ đi. Anh ta chờ cho màn kịch tiếp diễn như kịch bản anh ta sắp đặt. Rồi
Cát Tường sẽ bỏ Hiếu ...
Từ một tình yêu
không thỏa mãn, Lập Quân thành một con người ác độc.
Mở cửa phòng, Hiếu
dìu Ngọc Bích vào. Anh đặt cô nằm xuống và đi lại tủ lạnh với ý định giúp Ngọc
Bích đỡ cơn say. Trong tủ lạnh chỉ có nước ngọt và bia. Hiếu phân vân quay lại
nhìn Ngọc Bích. Anh thảng thốt vì từ lúc nào cô đã cởi phăng bộ đồ mặc trên người,
chỉ còn lại là bộ quần áo lót. Cô kêu khẽ:
– Nóng quá!
Hiếu quay đi, trong
tình cảnh này bỏ đi mặc cho Ngọc Bích thì không nỡ, mà ở lại càng khó hơn. Cắn
môi, Hiếu đi lại lấy cái mền đắp lên người Ngọc Bích:
– Em nghe khó chịu
lắm phải không? Để anh xuống nhà kiếm nước chanh cho em uống dã rượu.
Hiếu vừa quay đi,
Ngọc Bích đã chồm lên, ôm chầm lấy Hiếu:
– Anh đừng đi, ở lại
với em ...
Hiếu bối rối cố gỡ
tay Ngọc Bích ra:
– Em buông anh ra
đi! Em say rượu rồi. Anh bảo em chớ uống rượu, vậy mà em vẫn cứ uống.
– Không ...
Ngọc Bích lôi mạnh
Hiếu lại làm cho hai người cùng ngã lăn ra nệm. Hiếu toan ngồi dậy thì Ngọc
Bích lăn xả vào anh, mắt cô đờ đẫn khờ, man dại, chiếc áo cuối cùng nhỏ xíu
cũng bị tháo tung vứt xuống chân. Nhìn gương mặt đờ đẫn của cô, Hiếu chợt hiểu.
Đôi hàm răng anh nghiến lại giận dữ. Thằng khốn kiếp!
Nó bỏ thuốc cho Ngọc
Bích. Hiếu bật dậy, anh toan lôi Ngọc Bích vào toa-let trấn nước cho cô tỉnh
thì cánh cửa bỗng bật mở ra.
Cát Tường đứng sững
sờ nhìn cái cảnh “kỳ dị” trải ra trước mặt mình. Hiếu kéo Ngọc Bích, còn cô ta
cứ ôm chặt Hiếu, trên người không mảnh vải.
Hiếu lúng túng:
– Cát Tường! Em chớ
hiểu lầm.
Cát Tường đã quay
đi chạy vội vã. Sự thật cô vừa chứng kiến khiến cô choáng váng và một cảm giác
đau đớn lịm người. Tại sao họ có thể như vậy với nhau chứ?
Lập Quân cười khẩy
ngạo báng:
– Cứ ở lại hưởng
giây phút hoan lạc bên người ngọc đi, tôi tặng anh đó.
Lập Quân bước ra
ngoài, không quên đóng mạnh cánh cửa lại. Hiếu định chạy theo Cát Tường, song
anh biết trong hoàn cảnh này anh không thể nào bỏ Ngọc Bích. Anh đành bế cô vào
phòng vệ sinh, mở vòi nước và bắt cô đứng dưới vòi nước thật lâu.
Cát Tường ngồi thu
mình trong một góc, nước mắt hờn ghen và đau khổ cứ chảy dài. Không thể tưởng
tượng được cái trò phản bội của Hiếu xảy ra trong mắt cô.
– Cát Tường!
Lập Quân đến bên,
anh ôm vai Cát Tường, lo lắng:
– Anh đi tìm em nãy
giờ. Anh cứ sợ em bỏ về Sài Gòn hay làm điều dại dột.
Cát Tường ngả đầu
vào ngực Lập Quân, khóc âm thầm. Mấy năm đi qua, không ngờ cô lại lần nữa chảy
nước mắt vì Hiếu. Ngày trước, anh cũng làm cho cô đau đớn như thế này, cô hiểu
sao đây khi nhìn họ như thế. Lẽ ra anh phải chạy theo cô giải thích. Đàng này,
cô ngồi ở đây có hơn nửa giờ vẫn không thấy bóng dáng anh đâu cả.
Lập Quân vuốt tóc
Cát Tường:
– Thật ra, anh biết
họ với nhau đã lâu, có điều anh nói ra em sẽ không tin.
Nên anh bảo em rủ
anh ta cùng ra đây, là lúc mà em không ngờ nhất, anh ta trắng trợn phản bội em.
♫ Tìm nhac mp3 ♫